Tin tức

Đưa thú cưng lên tàu? Làm thế nào để tận hưởng một hành trình dài trên biển cùng những người bạn bốn chân

Thú cưng cũng được coi là thành viên của gia đình, nhưng chúng sống sao khi bạn đưa chúng đi cùng, xa khỏi đất liền? Phóng iên Elaine Bunting đã có cuộc trò chuyện vô cùng thú vị với 2 người chủ tham gia Đại hội viễn chinh Đại Tây Dương về việc đi thuyền cùng những người bạn thân thiết nhất của con người.

Câu chuyện của Chester và Awa là một câu chuyện tàu lãng mạng. Đó là câu chuyện cảm động về hai người bạn không thể tách rời đã gặp và đồng hành trong những chuyến dong buồm ra khơi. Tôi đã gặp ở Đại hội viễn chinh Đại Tây Dương hồi năm ngoái: Chester, một gã Canada to lớn vạm vỡ và cậu bạn Tây Ban Nha mảnh khảnh. Họ hoàn toàn thoải mãi giống như ở nhà khi ở trên tàu và lúc nào cũng đi cùng nhau.

Chester và Awa thực ra là 2 chú chó, hai trong số hàng chục chú chó tham dự sự kiện xuyên Đại Tây Dương cùng chủ. Những chú chó là một phần của gia đình, là bạn đồng hành yêu quý và đôi khi sự chia ly là ko thể chịu đựng nổi nếu để lại chúng ở nhà. Đó là câu chuyện thú vị của Silke Sommerfeld và Rolf Oetter đến từ Canada, và Gonzalo Rubio Paris tới từ Tây Ban Nha.Họ tình cờ liên lạc trên một diễn đàn trực tuyến và gặp gỡ lần đầu vào tháng 4 năm ngoái khi cùng hạ thủy 2 chiếc du thuyền hai thân Lagoon 450 cách nhau 2 ngày tại cảng Les Sables d’Olonne tại Pháp. Chiếc tàu chủ của Chester có thân tàu 130 mang tên Next Life còn chiếc của chủ Awa thân 132 tên Kazaio.

Gonzalo mới mua một chú chó nhỏ giống fox terrier để chơi cùng hai cô con gái nhỏ, 2 và 4 tuổi, của anh. Hai thủy thủ đoàn và thú cưng của họ lập tức trở nên ăn ý và trong suốt vài tháng từ lúc hạ thủy tới hành trình chinh phục Đại Tây Dương, họ đã rong ruổi “cùng nhau tới 80% thời gian” tới tận quần đảo Canary. Hai chú chó trở nên không thể tách rời. Chú chó nhỏ fox terrier mới chín tháng tuổi ngoan ngoãn theo chân Chester- một chú Goldern 6 tuổi dày dạn kinh nghiệm. Thậm chí nếu bị chia cách có một ngày, chúng sẽ buồn bã như thể bị chia cách tới 3 tuần. Hai con tàu thường được nối lại. “Ara đến đây để trốn khỏi 2 cô bé nhà Gonzalo và tận hưởng khoảng thời gian yên tĩnh, còn Chester lại thích chạy qua bên kia để giải trí” Chị Silke Sommerfeld chia sẻ.

 

NHỮNG TRÒ ĐIÊN RỒ

Cả hai chú chó đều có một số tật xấu.

Awa trở nên điên cuồng khi nhìn thấy cá heo và có thói quen xấu là đi tiểu trên tầng flybridge làm nước chảy xuống cả hai bên tàu. Gonzalo cũng kể rằng Awa có thể khá có ích vào một số thời điểm ví dụ cậu ta sẽ sủa như điên nếu có một trận gió lớn. Nhược điểm của Awa là cực ghét buồm. “Mỗi khi tôi xếp buồm, nó lại nhảy lên và cắn chúng. Nhưng chưa đủ để cắn thủng buồm nên vẫn chưa tới mức làm hỏng. Và nó cũng phát dồ lên khi chúng tôi dùng tới tời”

Chester, ngược lại lại rất yêu thích cá heo. Chúng là “niềm vui thích lớn nhất” của nó. Sommerfield nói. “Nó luôn dõi theo bọn cá heo mọi lúc và nhờ xem nó làm vậy chúng tôi cũng được thấy nhiều hơn cuộc sống hoang dã. Nó thích cả những chuyến đi trên thuyền nhỏ nữa ”.

Tuy nhiên Chester không phải là thú cưng duy nhất trên tàu Next Life. Sommerfeld và Oetter còn có Sparkles, một chú mèo đen trắng 10 tuổi và “gần như bị mù nên chúng tôi không muốn bỏ lại nó cho người khác trông nom”. Con mèo từng có kỉ niêm không mấy vui vẻ với một con chó trên bến tàu và sau đấy chưa bao giờ rời khỏi tàu. Tuy nhiên Chester lại cần được đi dạo và muốn xuống khỏi tàu thường xuyên. Điều đó cũng có nghĩa là nó phải luôn được đảm bảo sạch sẽ khỏe mạnh để qua được “thủ tục nhập cảnh” ở mỗi nước.
Mang thêm 1 con vật trên tàu làm tăng thêm trở ngại hành chính của hành trình. Chủ của chúng phải thừa nhận rằng Chester và Awa đều có nhiều giấy tờ hơn cả con tàu của họ.

“Khá là khó” Sommerfeld thừa nhận. “Mọi quốc gia đều có các quy tắc khác nhau. Ở Châu Âu dễ dàng hơn vì có hộ chiếu Châu Âu cho thú cưng, nhưng có thêm rất nhiều công việc giấy tờ và chi phí cho các loại vắc-xin, thuốc kháng sinh và kiểm tra của bác sĩ thú y ”

Sommerfeld cho tôi xem một thư mục lớn hơn 100 trang, chứa đầy tất cả các quy tắc và quy định ở mỗi quốc gia mà họ dự định ghé thăm. Trước khi rời Canada vào tháng 2 năm ngoái, cả Chester và Sparkles đều bị gắn chip quốc tế (“không phải ở Bắc Mỹ”).Cả 2 đứa được tiêm mới vắc xin bệnh dại 1 năm và giấy phép nhập khẩu cùng các giấy tờ cần thiết khác được gửi trước qua email cho các nhà chức trách của Saint Lucia và Bahamas.“Tôi đã cố gắng gửi email cho các cơ quan thú y Caribbean khác, nhưng phải từ bỏ sau khi hầu hết những địa chỉ email trên các trang web của chính phủ đã bị trả lại do không hợp lệ. Trừ Barbados. Chúng tôi nhận được email trả lời nhanh chóng nói rằng: “Nếu bạn mang theo chó và mèo trên một con tàu riêng, bạn sẽ không được phép kết nối với bất kỳ bến tàu nào ở Barbados. Bạn sẽ chỉ được phép kết nối để trang bị cho tàu, tức là nước và nhiên liệu. Vật nuôi của bạn sẽ không được phép lên bờ”.

 

HỘ CHIẾU VẬT NUÔI

Để chuẩn bị cho vật nuôi bay đến Pháp để đi cùng trên con tàu mới, Sommerfeld đã tập hợp tất cả giấy tờ cần thiết cho chuyến bay đến châu Âu cộng với một cái lồng có kích cỡ phù hợp cho chú chó. Ngay khi tới châu Âu, cô đã có thể nhận được Hộ chiếu vật nuôi châu Âu cho cả chó và mèo sau khi thử xét nghiệm máu dại (đo lường mức độ kháng thể) được thực hiện hơn 30 ngày sau lần tiêm phòng dại gần đây nhất của động vật.Cô cũng chuẩn bị sẵn thuốc giun tim, sán dây và ve rận, vì một số quốc gia như Saint Lucia còn yêu cầu cả xét nghiệm bệnh Lyme và giun tim.

Trong một chừng mực nào đó, lịch trình của họ phải được hình thành dựa vào thủ tục nhập khẩu động vật. “ Chester đã được chủng ngừa bệnh dại, nhưng đó là trước khi nó bị gắn chíp. Vì vậy chúng tôi lại phải làm lại điều đó. Nó sẽ phải được tiêm chủng một lần nữa bởi vì vào thời điểm chúng tôi tới Bermuda sẽ là 11 tháng kể từ khi Chester được tiêm mà họ chỉ chấp nhận tới 10 tháng. Ở một số hòn đảo còn phải tránh không đi như có kiểm dịch ở Cộng hòa Dominica và Montserrat, hay ở Jamaica thậm chí còn không được phép nhập khẩu động vật. Ở Turks và Caicos, bạn cần tới 2 loại vắc xin phòng dại và một xét nghiệm chuẩn độ máu khác.Kế hoạch dự phòng đó là bạn cứ tới đó, nhưng không mang theo vật nuôi lên bờ”

 

LÀM “CHUYỆN MÀ CHÚNG PHẢI LÀM”

Thế còn những chuyện thực tế diễn ra hằng ngày. Chúng “giải quyết nỗi buồn” như thế nào? Chó mèo có bị say sóng không?

“Ồ vâng” Chị Sommerfelf trả lời. “ Sparkes bị say sóng trong 2 tới 3 tiếng đầu và bị ói, nhưng sau khi ngủ dậy thì ko còn bị sao nữa”. Chester thì không bao giờ bị say sóng, trái ngược với cậu bạn Awa bị ói ngay khi bắt đầu chuyến đi.

Mèo Sparkles chủ yếu dùng khay vệ sinh. Chị Sommerfeld đã cố huấn luyện cho Chester đi vệ sinh vào một tấm thảm, nhưng nó vẫn thích “giải quyết nỗi buồn” ở hai bên mũi tàu hay bất cứ nơi nào nó muốn.

Chester luôn ngủ dưới bàn phòng khách nhưng sẽ dậy để cùng chủ ngắm biển đêm. Chị Sommerfeld phải cẩn trọng để chú chó không đi ra mũi tàu khi biển động. Nó luôn được mang đai để dễ nắm giữ. “Nó là một con cho bự, nặng tới 40kg” Chester cũng được mang áo phao khi thời tiết xấu, nhưng nó rất cồng kềnh. “Nó có đeo Ray Marine Life Tag (thiết bị định vị), khiến tôi yên tâm hơn, nhưng nó không bao giờ nhảy khỏi tàu”

Mặc dù mọi điều kiện rất phức tạp nhưng cả 2 người chủ đều muốn đưa thú cưng của họ theo cùng. Gonzalo Rubio Paris đồng ý rằng thủ tục giấy tờ là một mối phiền toái, nhưng cũng phải công nhận rằng “các cô con gái của tôi thực sự yêu quý Awa”.

Chị Sommerfeld đôi lúc cũng tự hỏi: “ Mình có đưa chó lên tàu lần nữa ko? Dù rằng tôi rất thích điều đó thì tôi cũng ko khuyên bạn mua một con chó để mang lên tàu. Nhưng nếu bạn đã đang có một con rồi thì hoàn toàn được. Chó cũng là một thành viên của gia đình và thành viên gia đình hạnh phúc nhất khi được ở cùng với nhau, không quan trọng là ở đâu.

“Không phải lúc nào cũng có thể đưa Chester đi dạo nhưng tôi chưa bao giờ thấy nó không hài lòng về điều đó. Nó có rất nhiều đồ chơi và đồ để gặm và nhai. Tôi biết nó hạnh phúc. Đúng là có thêm một có chó phức tạp hơn nhưng nó hoàn toàn xứng đáng”

 

BÍ QUYẾT CỦA SILKE SOMMERFELD

Đối với chó:

Nói chung:

  • Chó sẽ học được cách đi vệ sinh khi ở trên tàu, đôi khi sẽ mất tới vài ngày. Không cần lo lắng.
  • Dự trữ thức ăn khi có cơ hội
  • Có một số trò chơi cho chó để chúng ko thấy buồn chán khi ở trên tàu
  • Tôi thấy ít khi có cơ hội để đưa chó đi dạo hay vận động hơn khi ở nhà, kể cả có vài chuyến đi vào bãi biển. Chúng tôi thường chơi trò “đá và tìm” với Chester- “Đá” là trò nó đứng trên đá quả bóng xuống cầu thang cho tôi bắt và ném lại cho nó; “Tìm” là trò tôi giâú quả bóng ở đâu đó để Chester đi tìm lại.
  • Chó sẽ mang theo rất nhiều bụi bẩn, đặc biệt là cát, lên trên tàu.
  • Mang theo bất cứ vật nuôi nào bạn sẽ cần tìm hiểu thông tin trực tuyến. Một trang web rất hữu dụng là: pettravel.com. Họ bán tài tiệu, tuy nhiên phần lớn thông tin là miễn phí. Hãy tìm: Sở nông nghiệp và cấp phép nhập khẩu vật nuôi.

Ở vùng Caribbean:

  • Ở Saint Lucia, rất nhiều người dân địa phương sợ chó hay không thích chó. Tôi thường giữ Chester tránh xa , trừ khi họ tự tìm tới.
  • Mặt khác, chó lại rất được chào đón ở các hòn đảo tại Pháp như Martinique, Guadeloupe, v.v. Dân ở đây rất thích chó và cho phép đưa cho đi cùng tới nhà hàng.
  • Bất cứ hòn đảo nào ko nói tiếng Pháp: tôi sẽ không bao giờ đưa chó tới một nhà hàng
  • Lịch sự tránh xa những bãi biển nhiều người
  • Đừng đưa chó tới những bãi biển công viên quốc gia như St. Thomas, USVI.
  • Cho tới nay, không một phòng khám thú y nào kiểm tra chip điện tử. Mà dù vậy theo tôi không nên bỏ qua bước này.

Tóm lại: tôi sẽ lại mang theo chó của mình. Đó là một sự thôi thúc.

Đối với mèo

  • Mèo chủ yếu chỉ đi vệ sinh vào khay cát. Chả có gì vui nếu tỉnh dậy với mớ lộn xộn cả bên trong lẫn bên ngoài tàu.
  • Mèo rải cát ra khắp mọi nơi
  • Không mấy thoải mái khi để chậu vệ sinh của mèo gần phòng ngủ hay khu vực ăn uống để tránh mưa.
  • Mèo bị say sóng, cả khi xuôi gió lẫn ngược gió.
  • Chúng thi thoảng mới cào vào miếng đệm cào. Giờ đây chúng tôi có khá nhiều lỗ thủng trên gối tựa. Chả vui chút nào!
  • Lông mèo vương khắp mọi nơi và đặc biệt dính.

Tóm lại: Mèo sẽ ở nhà lần sau!

 

_Theo Yachting World_